Welcome to my weblog!

Thứ sáu, tháng sáu 26, 2009

Bài học của con

Là bóng mẹ nhọc nhằn vai nặng gánh
Lưng mẹ còng, mặt điểm những nếp nhăn
Bài học của con
Giọt mồ hôi cha vội vả lăn tròn
Tóc điểm bạc còn vương theo ngày tháng
Con lật từng trang giấy trắng
Bóng cô thầy tập chữ đánh vần
Mái trường làng một thuở còn chăng?
Con đò nhỏ, dòng sông trăng thương nhớ
Bài học của con mở đầu như thế đó
Cha, mẹ, thầy cô, quê hương nhỏ thân thương
Bài học đòi thường của mỗi con người
Hành trang quý, sáng ngời khi con lớn.

BỒI HỒI

Nổi buồn nào bằng học trò cuối cấp
Áo trắng ơi! Tôi tha thiết gọi người
Ánh mắt nào diễn tả khôn nguôi
Hồn tiếc nuối, lòng miên man sâu lắng
Tôi yêu lắm từng chùm hoa nắng
Ánh mặt trời tỏa xuống hàng cây
Tim bồi hồi từng phút từng giây
Ngày mai ấy còn đâu tà áo trắng
Bạn bè ơi, thầy cô mãi xa rồi
Thời gian ơi! Sao ngươi nỡ đành trôi
Mái trường sẽ xa rời...Nổi nhớ..
(Tháng 3-2004)

Thứ tư, tháng tám 30, 2006

Truyện Cười!

Chửi"... bằng toán học "
Tiên sư đứa nào bắt mất con gà nhà bà. Gà ở nhà bà là con công, con phượng. Gà về nhà mày thành con cáo, con diều. Bà... bà... bà... U cho con xin chén trà để con chửi tiếp... Bà chửi theo kiểu toán học cho mà nghe nhá... Bố mày là A, mẹ mày là B, bà cho vào ngoặc, bà khai căn cả họ nhà mày... Bà rủa mày ăn miếng rau, mày ói ra miếng thịt, mày tắm trong ao, mày chết chìm trong chậu... Bà khai căn cả họ nhà mày, xong rồi bà tích phân n bậc, bà bắt cả hang, cả hốc, ông cụ, ông nội, cả tổ tiên nhà mày ra mà đạo hàm n lần. Ái chà chà...mày tưởng à. Mày tưởng nuốt được con gà nhà bà là mày có thể yên ổn mà chơi trò "cộng trừ âm dương" trên giường với nhau à.... Bà cho trị tuyệt đối hết cả họ chín đời nhà mày. Cho chúng mày biết thế nào là vô nghiệm, cho chúng mày không sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi... Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong âm vô cùng, sẽ gặp tai ương đến dương vô cùng. Cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến maximum của sự vô hạn tối tăm... Ờ nhỉ, hôm nay thứ 7, bà nghỉ, ngày mai bà chửi tiếp. À, mày chơi toán học với bà à...U cho con xin thêm chén nuớc ạ... Thằng khốn ấy nó là tiến sĩ toán, không chửi bằng toán học thì không xong với nó U ạ... Vâng, vâng, U rót cho con đầy đầy vào, nữa đi... để con lấy hơi chửi tiếp, con sẽ chửi từ số học lên tích phân, xuống đại số rồi sang hình học cho U xem... Tiên sư nhà mày, mày tưởng ngày nào mày cũng rình mò tiệm cận hàng rào nhà bà là bà không biết đấy phỏng? Bà là bà giả thiết mày ăn cắp hơn hai chục con gà nhà bà,... Mày về mày vỗ béo để nhồi đường cong cho con vợ mày. À..., à..., mày vẽ nữa đi, mày tô nữa đi. Mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi đường cong con vợ mày nó nứt toác, nó gẫy khúc ra, chọc xiên chọc xẹo đi, rồi đi lên đi xuống nữa vào, rồi có ngày con vợ mày sẽ hạ vuông góc một mạch thẳng xuống nóc tủ... thôi con ạ... Ái chà chà... mày tưởng mày dùng cả toán học mày vẽ thòng lọng mày bắt gà nhà bà mà được à ? Vâng, vâng,... em về ngay đây, anh chờ em chửi thêm cho nó một chút. Mẹ cái thằng... Anh ăn trộm đuợc hai con gà à... Hi hi...chờ em với nào. Chào U con về ạ... Cho con gửi tiền U mấy chén nuớc chè... Chẳng hiểu thằng chồng con kiếm đuợc hai con gà lạc ở đâu... Hi hi...
Sưu tầm

Thứ hai, tháng tám 14, 2006

Trang tho

I met you on summer's sunshine afternoon
You smiled as Quynh Hoa' flower
Your hair was float in the lovely wind
I love you by your smile was nice

Thứ hai, tháng bảy 17, 2006

Welcome to Phuoc's weblog!

Thứ sáu, tháng sáu 23, 2006

Thông tin cá nhân

Họ tên:Thạch Phước
Ngày sinh:04/10/1986
Quê quán:Sóc Trăng
Nghề Nghiệp:Sinh viên
email:thachphuoc2006@gmail.com
Danh ngôn:Học, học nữa, học mãi
V.lenin

Sóc Trăng-Tình Yêu Của Tôi

Sóc Trăng - Quê hương thứ hai của tôi!
Tôi có dịp đến Sóc Trăng vào một ngày đầu thu vừa rồi. Ngoài điệu múa Lâm-Thôn và Lễ hội đua ghe Ngo tổ chức dịp rằm tháng 10 hằng năm tôi không biết thêm thông tin nào khác về vùng đất này cả. Suốt chặng đường dài, tôi cứ nghĩ chắc nơi này còn "quê" lắm đây, chuẩn bị... xoắn quần lội ruộng đi là vừa. Nhưng đến nơi thì mọi chuyện trái ngược hoàn toàn. Con đường từ quốc lộ 1A dẫn vào thị xã thẳng tắp, rộng và đẹp đến không ngờ. Chính giữa đường là con lươn phân luồng trên có trồng hàng cau kiểng xanh mát, cơn gió chiều nhè nhẹ làm rung rinh những tàu lá như mời gọi du khách. Tới bến xe lúc trời đã chạng vạng tối, tôi nhờ một bác tài xe ôm chở lòng vòng tham quan thị xã, nhưng phải kiếm quán ăn nào đó trả nợ cái bao tử trước đã. "Không thành vấn đề!" - bác xe ôm gật đầu cái rụp và đưa tôi tới quán bún nước lèo trên đường Võ Đình Sâm kèm lời giới thiệu vô cùng hấp dẫn:"Chỗ này bán bún ngon nhất nước đó chú em!". Quán bày trí đơn sơ chứ không “vĩ mô” như tôi tưởng tượng. Quả đúng như lời giới thiệu, bún ở đây ngon không thể tả! Và tôi thật tiếc cho những ai từng qua Sóc Trăng mà chưa ghé nơi này! Sau đó tôi được "hướng dẫn viên bất đắc dĩ" đưa đi tham quan khắp thị xã. Bác tài nhiệt tình kể cho tôi nghe về đời sống người dân, những khách sạn, hàng quán nơi đây. Đêm ở thị xã Sóc Trăng không ồn ào nhộn nhịp cho lắm. Đường phố khá thoáng, không có những tòa cao ốc che khuất tầm nhìn. Người dân đi chơi không nhiều và tuyệt nhiên không có tiếng gầm rú của các loại xe máy rượt đuổi nhau trên đường như nơi tôi ở. Chúng tôi vòng lại cầu Cao, qua Hồ nước ngọt trên đường Hùng Vương. Ghé vào quán nước gần đó, qua vài câu xã giao tôi được biết bác tài là người Khơme. Không bỏ qua cơ hội, tôi hỏi ngay đến món mắm prahoc "kinh khủng" (qua những tin đồn nghe được lâu nay). - Nghe nói người Khơme có mắm "bò hóc" ngon lắm hả bác? Hình như được làm từ... cóc nhái gì đó phải hông? - "Mắm bò hóc là đặc sản của người Khơme. Nó được làm từ các loại cá nhỏ hay lớn tùy điều kiện kinh tế mỗi gia đình chứ làm gì có cóc nhái trong này?. Thời gian ủ cũng lâu lắm chú à, trên 4 tháng lận. Nó thường dùng nêm canh cải bẹ xanh với cá lóc chiên..."! Bác vui vẻ trả lời! Tôi có ý muốn mua về ăn thử nhưng tiếc là ở thị xã không có chổ nào bán! Sáng hôm sau tôi qua chùa Dơi – một trong những ngôi chùa nổi tiếng nhất ở đây. Chùa xây theo kiến trúc Khơme với 3 phần chính: chánh điện, sala và nơi thờ sư cụ. Khuôn viên chùa rợp mát bóng cây cổ thụ. Đúng như tên gọi, chùa có rất nhiều dơi, có con to như con gà giò treo ngược đầu trên những cành cây. Và đặc biệt đàn dơi quạ bí hiểm này không bao giờ ăn trái cây trong khuôn viên rộng lớn của chùa - một điều mà tới nay chưa ai lý giải được. Sau chùa là cái nghĩa địa heo - nghe khá ngộ nhưng quen tìm hiểu tôi được biết, người dân nơi đây kị nuôi heo có năm móng, nhà nào có heo con dạng này đều gởi vào chùa. Chùa nuôi đến lúc "qui tiên" sẽ được chôn trong đây. Sẵn đó, tôi theo Tỉnh lộ 8 qua Mỹ Xuyên chơi. Có dịp ngồi uống cà phê cóc trước cổng trường Mỹ Xuyên, thấy các nữ sinh trong bộ áo dài trắng đội nón lá tới trường mới đẹp làm sao! Hình ảnh như vầy tôi chỉ được biết qua ti vi, nơi tôi ở không ai đội nón lá đi học cả. Tôi cũng có người bạn học ở đây nhưng hôm đó không gặp. Rời Sóc Trăng khi đã gần trưa mà vẫn còn thấy tiếc, phải chi tôi có thời gian ở lại thêm ít hôm nữa. Từng qua nhiều nơi với các địa danh "tên tuổi" nhưng chỉ có Sóc Trăng là để lại ấn tượng đẹp trong tôi: cảnh vật sạch đẹp, không ồn ào khói bụi, và người dân nơi đây thật thân thiện dễ gần! Về rồi mà trong lòng chợt nghĩ: “Sóc Trăng sẽ là quê hương thứ hai của tôi, có thể lắm chứ, biết đâu được!”!
TL Bài có tham khảo tư liệu trong quyển “Văn hóa các dân tộc Tây Nam Bộ” của GS.TS. Trần Ngọc Bình do NXB chính trị phát hành năm 1997.











































































































Sóc Trăng đêm giao thừa















Bưu điện Sóc Trăng trên đường đổi mới











Đêm về, Sóc trang càng rực rỡ bởi những chiếc cầu được trang hoàng lộng lẫy- Cầu quay,TXST

Tháp ViBa -Một trong những biểu tượng của tỉnh Sóc Trăng-Một Paris của TX này

The Love

Tình yêu- Giá trị đích thực của cuộc sống